Fanfiction Story of our life

  • Thread starter Thread starter liran.tran
  • Ngày gửi Ngày gửi
  • Trả lời Trả lời 6
  • Lượt xem Lượt xem 145

liran.tran

Trial Super Moderator
Thành viên BQT
28/04/2025
212
98
25
Đảo mèo
Thiên Bình
[Fanfiction] Story of our life

1753414442727.webp

Author: Lana Pisces
Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi
Category: romance, fluff, SE, HE,OE,...
Rating: K+
Length: 06 Chap
Status: Finished

Summary:
Những câu chuyện ngắn, xoay quanh cuộc sống của bản thân tôi nhưng được nhào nặn thành những câu chuyện trên, mong mọi người đón nhận

Warning
Tuân thủ nội quy forum
Không spam không war

Mục lục

First story:
Paris
Second story: Sống mòn
Third story: Demons
Fourth story: Ánh sáng cuối con đường
Fifth Story: Ranh giới
Sixth story: Khoảng không chơi vơi

Đôi lời đội ngũ Back up:
  • Dữ liệu phục hồi - Được re-up bởi sự cho phép của tác giả.
  • Hình ảnh minh họa đã die. (Design by: Hoẵng; Lana; Cá; Liran)
  • Bản gốc tác giả chỉ up đến chap 06. Sau khi liên hệ tác giả xác nhận truyện hoàn tại chap 06
  • Chúng tớ sẽ kiểm tra - chỉnh sửa lỗi chính tả (nếu có) và vẫn đảm bảo giữ nguyên nội dung.




 
Sửa lần cuối:
  • Like
Reactions: Dê Silicon
First story: Paris...

I.

Paris mùa đông có chút khác biệt so với các mùa còn lại trong năm. Cả thành phố bao phủ dưới màn tuyết trắng và sương mù dày đặc. Thành phố bắt đầu lên đèn. Nhân Mã rút điện thoại ra chụp, cố tìm khung hình ưng nhất, với góc sáng mà theo cô phù hợp nhất, để có thể lấy toàn cảnh xung quanh tháp Eiffel một cách hoàn hảo nhất… Song Ngư ngồi bên cạnh cô, cố gắng làm cô nói chuyện cùng, nhưng không thành, vì Nhân Mã đang mải mê với những bức hình có một không hai của mình… Và trong khi Nhân Mã đang thẫn thờ với những bông tuyết ngoài trời, thì ánh đèn bỗng phụt tắt… Cô ngơ ngác, ngó quanh tìm kiếm một bóng hình…

“Song Ngư, cậu đang ở đâu?”

“Song Ngư à, đừng đùa với mình nữa mà. Xin cậu đấy”

Nhân Mã hoảng loạn trong bóng tối, cố gắng tìm bóng hình Song Ngư…

“Phụt” – Đèn lại sáng. Vẫn không thấy Song Ngư đâu, nhưng trong không gian vang lên bản nhạc Plus que ma propre vie trong Breaking Dawn. Tiếng nhạc du dương. Nhân Mã thấy đôi mắt mờ đi, và qua làn nước mắt, Song Ngư xuất hiện…

- Nhân Mã à. Đừng mít ướt nữa, tớ ở đây mà.

- Cậu biết tớ sợ lắm không? – Nhân Mã ngừng khóc. Hai tay cố gắng lau đi những giọt nước mắt đáng xấu hổ.

Song Ngư tiến gần đến, trên tay cầm bó hoa hồng…


II.

Dạo gần đây Nhân Mã thấy Song Ngư thay đổi. Không còn nhí nha nhí nhố trêu cô như ngày xưa, cũng chẳng mua đồ ăn hay kéo cô đi đâu đó nữa. Cậu hay trầm lặng, và nhiều lúc bận rộn một cách kinh ngạc trong khi hai người đang ở những ngày đầu năm học. Cậu giấu cô chuyện gì đó mà Nhân Mã đã cố gắng gặng hỏi nhưng không thành…

Nhân Mã sống trong nỗi cô đọc thầm kín này một thời gian. Luôn nghĩ rằng Song Ngư đã có người bạn khác.Cô nghe nhạc buồn nhiều hơn. Tuy rằng đang ở Paris, nhưng những bài hát của Lana Del Rey cô đều cập nhập về - một thói quen khó bỏ khi còn ở Việt Nam. Tối đến, cô lại bật những bài hát đấy, ngồi bó gối một mình ngoài ban công, ngẩng mặt lên trời ngắm sao, rồi không hiểu sao lại khóc. Những giọt nước mắt cứ âm thầm chảy xuống, không một tiếng động. Không còn là một Nhân Mã hằng ngày nhe răng ra cười đùa với mọi người, cũng chẳng phải một Nhân Mã suốt ngày đánh nhau với lũ đầu gấu trong khu vực địa bàn nữa, cũng chẳng phải một Nhân Mã lạnh lùng tàn nhẫn với đám người dám động vào cô, càng không phải Nhân Mã quậy tưng bừng ở trường nữa, đơn giản giờ cô chỉ là một Nhân Mã mỏng manh dễ vỡ và cần một người để chở che cho mình. Cô cũng chỉ như bao người con gái khác, cần một người bạn, cần một người ở bên cạnh mình. Có lẽ cô đang mất Song Ngư sao?

“Song Ngư à, cậu đang ở đâu vậy?”

*

- Nhân Mã à, con gái thích cái gì hả cậu? – Song Ngư hớn hở hỏi.

Tôi ngạc nhiên đến tột độ. Hóa ra bao lâu nay cậu đang thích một cô gái. Nhân Mã nghe thấy chính tiếng trái tim mình thổn thức. Cô cười cay đắng, cố ngăn nước mắt không tràn ra khóe mi

- Một chàng trai tốt, và, một điều lãng mạn. – Cô cố cười, làm như không có chuyện gì.

- Thực sao? Cảm ơn Nhân Mã nhé! Cậu đúng là người bạn tuyệt nhất. – Song Ngư ôm chầm lấy cô, rồi chạy đi.

Khi bóng Song Ngư đi mất, Nhân Mã ngồi thụp xuống bên vệ đường. Nước mắt cố níu giữ bắt đầu chảy ra. Òa, giờ cô mới nhận ra tầm quan trọng của Song Ngư. Và giờ cô mới biết mình đã yêu Song Ngư từ lúc nào rồi.

“Song Ngư à, bao giờ cậu mới biết tớ yêu cậu đây?”


III.

Nhân Mã gặp Song Ngư vào một ngày mùa đông giá lạnh, trong khi cô cùng với đàn em đi trả thù cho Bảo Bình – em trai cô. Cô tìm thấy cậu trên vệ đường, với vết máu loang lổ trên chiếc áo khoác lông màu xám.

- Cậu có sao không? – Nhân Mã lay người cậu dậy.

- K…Không sao – Cậu khó nhọc nói.

Song Ngư là một anh chàng du học sinh Việt giống Nhân Mã. Cậu cao hơn Nhân Mã hẳn một cái đầu, làn da trắng và rất đẹp trai. Đó là ấn tượng đầu tiên của Nhân Mã về Song Ngư

Và sau ngày hôm đấy, Song Ngư lẽo đẽo theo Nhân Mã,rồi không biết trở thành bạn thân từ lúc nào? Và cũng không biết từ lúc nào, Song Ngư đã trở thành một người không thể thiếu trong Nhân Mã…

- Ê, Cá ngố, cậu cắt chân đi cho ngắn bằng tớ.

- Ê, Cá điên, ăn gì mà cao thế?

- Ê Cá ươn, làm sao cậu học giỏi như vậy?



Đó chỉ là ba trong vô vàn các câu hỏi xoắn não mà Nhân Mã hỏi Song Ngư, làm Song Ngư dở khóc dở cười…


IV.

Hôm nay Song Ngư đột nhiên rủ Nhân Mã ra tháp Eiffel chụp ảnh…

Song Ngư tiến gần lại, với bó hoa hồng trên tay…

- Tớ biết những ngày qua cậu đã khóc rất nhiều vì tớ, tớ biết cậu rất buồn, tớ hiểu cậu mà. Nên giờ tớ muốn nói với cậu điều này, bằng tiếng Pháp và tớ chỉ nói một lần thôi đấy. Căng tai ra mà nghe nhé. Je...

“Brừ...Brừ” – Tiếng động cơ chạy qua...

- Hở cậu nói gì cơ? – Nhân Mã đơ người

- Tớ nói một lần thôi mà.

- Đi mà, nói lại tớ nghe, tại cái xe máy nó đi qua mà. – Nhân Mã túm vạt áo Song Ngư gào thét.

- Tớ nói là: JE T’AIME, PLUS QUE MA PROPRE VIE.

Nhân Mã đơ người lần nữa, không phải vì không nghe thấy gì, mà là hạnh phúc. Cô ôm chầm lấy cậu, trên môi nở nụ cười tươi.

Paris – thành phố của tình yêu – nay đã ươm mầm cho một tình yêu mới, của hai con người mang quốc tịch nơi xa xôi, nhưng đã tìm thấy tình yêu của họ tại đây...

Je t’aime, plus que ma propre vie....
 
Second story: Sống mòn

1

Một mùi tanh nồng bốc lên trong ngõ…

Những vết thương trên cơ thể Bảo Bình bắt đầu chảy máu. Những giọt máu đỏ tươi rơi xuống nền đất lạnh lẽo và ẩm ướt. Bộ đồng phục học sinh đã nhuốm máu. Dưới ánh đèn mờ nhạt, Bảo Bình trông thật ghê rợn với những vết thương rỉ máu, bộ đồng phục nhàu nhĩ lấm bẩn hòa cùng màu máu cũng không còn lành lặn. Bảo Bình không còn là một học sinh nữa, giờ đây, cậu như một con quỷ - hay nói đúng hơn là một thiên thần bị đày đọa. Cậu rút điếu thuốc lá ra, rít một hơi dài vào lồng ngực. Đôi môi rỉ máu khẽ nhả ra làn khói thuốc trắng đầy ma mị.

Chuông điện thoại vang lên bản nhạc quen thuộc mà cậu đã cài đặt riêng cho cô bạn thân của mình – Song Ngư, bản Rolling in the deep…

“Mày đang ở đâu?” – Song Ngư nói, ngữ điệu có phần sợ hãi kèm theo tiếng thút thít nho nhỏ.

“Mày lại khóc à?”

“Thằng mất dạy, mày đang ở đâu? Mày biết tao lo cho mày thế nào không? Hả? Sao mày có thể bỏ đi như thế?” – Song Ngư vừa khóc vừa xả.

“Nào không khóc nữa. Tao đã chết đâu. Tao không sao đâu.”

“Mày về nhà ngay cho tao đi. Nhanh lên” – Song Ngư hét ầm trong điện thoại.

“Rồi rồi. Nín đi. Tao sợ mày khóc lắm” – Bảo Bình cười khổ.

“Về nhà ngay đi nhé…tút…tút”

Cậu cất điện thoại, rồi mỉm cười nhẹ. Song Ngư lúc nào cũng vậy. Lúc cậu không có ai ở bên và bị cả thế giới bỏ rơi (cả lớp thôi), cô sẽ sẵn sàng đạp lên cả thế giới để che chở cậu. Lúc cậu buồn và đánh mất chính mình, chính cô đã lôi con người thật của cậu trở về. Lúc cậu bị người ta chửi bới và nói xấu, Song Ngư đã xả vào mặt họ những lời còn cay nghiệt hơn gấp mười lần. Lúc cậu chả hiểu tí gì về học, người đã chửi cậu thậm tệ nhưng vẫn giảng cặn kẽ cho cậu chính là Song Ngư. Tuy cô lúc nào cũng chửi cậu, nhưng lại là người đầu tiên ở bên cậu mỗi khi có chuyện vui, chuyện buồn. Cậu còn mong gì hơn một người bạn như thế nữa chứ?

Cậu vứt điếu thuốc còn hơn nửa xuống đất, lấy mũi giày di cho tàn lửa đỏ tắt hẳn, rồi xách ba lô lên và đi về…


2.

“Tại sao mày lại làm bạn thân với một đứa như tao?”

“Một đứa nghiện thuốc lá như tao làm sao lại trở thành chỗ dựa cho mày được hả?”

Bảo Bình đã nhiều lần hỏi Song Ngư như thế. Đương nhiên rồi. Song Ngư là cán bộ lớp, là Bí thư, lại hòa đồng và tốt bụng đến cực điểm, kể cả với những đứa ghét cô, vậy tại sao cô lại là bạn của một thằng cá biệt như Bảo Bình. Ồ! Cũng chẳng có gì đặc biệt đâu.

“Tao cảm thấy an toàn khi chơi với mày”

Phải. Song Ngư đã nói thế. Nhưng tại sao một đứa như Bảo Bình lại có thể đem lại an toàn cho Song Ngư được cơ chứ. Bảo Bình là một con người cá biệt đúng nghĩa: có tố chất thông minh nhưng lại chả bao giờ chịu học, điểm số lẹt đẹt, gia đình không yêu thương nên Bảo Bình lao vào các cuộc đánh nhau.

*

“Đời mày rồi sẽ mốc lên, sẽ rỉ ra, sẽ mòn đi. Mày sẽ chết mà chưa bao giờ sống. Chết ngay trong lúc sống đấy Bảo Bình ạ nếu mày cứ tiếp tục như này. À còn ngập mùi thuốc lá nữa” – Song Ngư đã từng nói như vậy.

“Tao biết mày lo cho tao, nhưng cũng không cần trích dẫn trong Sống mòn của Nam Cao như thế đâu. Tao tự biết phải làm gì mà.”

*
Bảo Bình cười rất nhiều, nhưng chưa chắc đã vui. Cuộc sống của cậu luẩn quẩn trong một vòng tròn bế tắc… Một gia đình không yên ấm, một lớp học mà theo cậu đầy giả tạo và một cuộc sống đầy rẫy cám dỗ.

“Mày biết mẹ tao nói gì không? Mẹ tao bảo đẻ tao ra là một sai lầm, một sai lầm đấy mày có tin được không?” – Bảo Bình đã từng kể lại như vậy.

“Bố mẹ tao đâu quan tâm tới tao chứ? Bố mẹ tao đã có thằng em tao rồi mà”

Bảo Bình cười cay đắng. Cậu còn biết làm cái gì ngoài cười nữa đâu. Song Ngư không biết nói gì, tự nhiên cô lại muốn khóc… Bảo Bình quá khổ mà…


3.

“Mày ơi tao bị đá rồi mày. Nó chia tay tao để quay lại với người yêu cũ của nó. Tao không biết làm gì cả. Tao ức lắm ấy, cả bao thuốc lá tao hút hết rồi mày ạ. Tao tệ lắm đúng không?”

“Sao mày phải tự hành hạ mình vì con nhỏ đấy? Nó không đáng để mày phải như thế. Mày đừng làm tao sợ Bảo Bình” – Song Ngư vừa khóc vừa gào vào điện thoại.

“Đừng phí nước mắt vì tao. Mày là cái đứa tao không muốn nhìn thấy những giọt nước mắt nhất đấy. Tao cảm thấy mình quá tệ khi để bạn thân của mình phải khóc như này”

Bảo Bình ngồi vắt vẻo trên lan can. Cái lạnh đầu đông thấm vào từng da thịt của cậu, nhưng cậu đâu có thấy gì đâu. Cậu chỉ cảm thấy nỗi đau và nỗi day dứt trong lòng cậu. Cậu biết một người con trai không được khóc, nhưng nước mắt cứ tuôn trào. Cậu khóc vì cuộc sống của cậu, cậu khóc vì áp lực gia đình, áp lực học tập, người yêu và khóc vì Song Ngư. Cô đã đặt niềm tin vào cậu, nhưng cuối cùng cậu đã làm cô thất vọng, làm cô phải lo lắng và khóc. Cậu biết cô hay khóc, nhưng chỉ toàn bó gối ngồi khóc một mình, chả ai biết, chả ai hay. Cậu lại khóc, lại đau, rồi lại rút thuốc lá ra. Chất nicotin trong thuốc lá thấm vào từng mạch máu, làm tê liệt một số giác quan, nhưng lại càng khiến cậu đau thêm…

Nước mắt vẫn rơi khiến cậu điên cuồng hút, càng hút lại càng đau, rồi bất lực, cậu vùi mặt xuống gối, như Song Ngư. Một lúc sau, khi đã trở lại bình thường, cậu gửi Song Ngư một tin nhắn, rồi nhảy từ ban công tầng hai xuống đất, đi vào trong màn đêm dày đặc…

“Tại sao người ta luôn bỏ tao lúc tao yêu người ta nhất? Hãy cho tao một lý do để sống, trong cái cuộc đời tù túng không lối thoát và mòn mỏi này. Tao biết giờ này mày đang ngủ say, nhưng Song Ngư ạ, đời tao luôn tối đen nhưng màn đêm. Tao muốn hút thuốc cho chết dần chết mòn, nhưng vì mày, tao sẽ không làm thế… Nhưng hãy cho tao một lý do để có thể cố gắng sống tiếp…”
 
Third story : Demons

Con hẻm nhỏ nằm sâu trong ngõ chìm trong bóng tối. Bóng đèn xanh lơ mờ nhạt nhấp nháy liên tục không thể xua đi cái đêm đen huyền bí. Ánh trăng chìm sau những đám mây xám xịt và lạnh lẽo. Từng cơn gió mùa Đông Bắc thổi khiến cánh cửa chớp cửa sổ gần đó đập vào khuôn từng tiếng rõ ràng. Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa nặng nề gần đó…

Hắn đứng đó. Chiếc áo trắng học sinh loang lổ những vết máu đã khô. Đôi cánh trắng thiên thần đằng sau bị vấy màu đỏ tươi của máu cũng đang chuyển màu dần. Hắn đau đớn. Cơ mặt hắn nhăn lại, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm, những chiếc móng tay ấn sâu khiến tay rỉ máu…

Một ngọn lửa bừng lên trong hẻm. Ngọn lửa đỏ rực, nóng và rát. Hắn quằn quại vì đau đớn. Hắn cắn chặt đôi môi nhợt nhạt khiến chúng bật máu. Ngọn lửa vẫn tiếp tục bao quanh chiếc cánh trắng bên trái của hắn. Ngọn lửa lan dần từ lưng hắn, rồi đến đầu cánh…

Ngọn lửa dần lụi tàn… Chiếc cánh trắng bên trái hắn đã biến thành màu đen…

“Thiên Yết, cậu đã làm gì?” – Một cô gái mặc váy trắng xuất hiện trước mặt Thiên Yết. Đôi cánh trắng dang rộng sau lưng cô, rồi khẽ thu lại.

“Cậu cũng thấy rồi đấy, Song Ngư. Quỷ hóa”

“Vẫn có cách mà…” – Song Ngư đau khổ nhìn Thiên Yết.

“Ồ, tất nhiên. Có một cách. Uống máu một con người thánh thiện nhất để lọc bỏ máu quỷ trong người. Chà, như thế thì thực sự tôi trở thành quỷ rồi…” – Thiên Yết khẽ thu đôi cánh hai màu lại. Đôi môi khẽ cười chế nhạo.


“Không. Còn cách nữa. Bảo vệ người bạn yêu quý, đôi cánh sẽ trắng trở lại”

“ I want to hide the truth

I want to shetter you

But with the beast inside

There’s nowhere we can hide

No matter what we breed

We still are made of greed

This is my kingdom come

This is my kingdom come”

*

“Mày chỉ là một thằng không cha không mẹ thôi”

“Mày chỉ là một thằng ăn mày”



Hắn bịt chặt đôi tai mình lại. Hắn không muốn nghe bất cứ một điều gì từ lũ bắt nạt đấy nữa. Tiếng cười khả ố, tiếng mắng nhiếc vang lên liên tục. Bọn chúng vẫn đứng đó. Bọn chúng tiến gần cậu hơn. Một tên cao gầy ngồi xổm ngay trước mặt cậu, ghé sát khuôn mặt nham nhở lại gần cậu và nói:

“Mày chỉ là một thằng ăn hại, đồ bỏ đi. Haha” – Tiếng cười vang lên trong con hẻm nhỏ.

Đôi mắt Thiên Yết một bên dần đỏ lại. Hắn từ từ đứng lên…

Những tên bắt nạt đã bắt đầu dừng điệu cười của mình lại. Bọn chúng lùi dần lại theo từng bước chân tiến lên của Thiên Yết. Đôi cánh hắn mở tung ra trong sự sợ hãi của lũ bắt nạt… Quầng đen bao quanh đôi cánh trắng muốt của hắn…

- Ngươi…ngươi…- Một tên sợ hãi chỉ vào Thiên Yết – Ngươi không phải người, ngươi là thiên thần ư?

- Haha, ta không phải thiên thần

- Ngươi là ác quỷ?

- Không, ta là thiên quỷ, nửa là thiên thần, nửa là ác quỷ. Giờ ngươi sẽ phải trả giá vì những gì ngươi đã làm với ta. – Thiên Yết hét lên. Trên gương mặt xuất hiện hình xăm chữ Rune, cánh tay trái xuất hiện một lưỡi dao đen xì phóng vào người chúng

- AAAAAAAAAA – Tiếng hét vang vọng cả ngõ hẻm, nhưng tuyệt nhiên bên ngoài không nghe thấy gì, vì Thiên Yết đã tạo ra một vòng tròn nhốt bọn chúng bên trong

Máu chảy lênh láng… Gương mặt thiên sứ của Thiên Yết giờ đáng sợ đến kì lạ…

*

Hắn từng là một người lương thiện. Tuy hắn không cha không mẹ, nhưng hắn vẫn còn là người tốt. Sống trong căn nhà nhỏ trong hẻm, ngày nào hắn cũng tất bật ngược xuôi cả ngày. Sáng sớm đi phát báo, rồi lại đi học, chiều tan học rồi lại chạy ngay sang quán cà phê. Cuộc đời khổ cực như vậy, nhưng chẳng bao giờ làm hắn nhụt trí. Hắn luôn mong ước một căn nhà nhỏ, với một gia đình hạnh phúc, tuy nghèo khó nhưng ấm áp. Và hắn đã gặp Song Ngư. Song Ngư là một thiên thần, một thiên thần đúng nghĩa đen và nghĩa bóng. Cô ấy rất đẹp, và hiền lành. Và đặc biệt, đôi cánh trắng của cô luôn phát ra hào quang lấp lánh. Hắn cũng muốn được như vậy. Cùng lúc đó, Song Ngư cũng đang đi tìm hắn – người có thể làm thay đổi thế giới của cô.

- Từ giờ cậu là thiên thần. Nhưng lời nguyền trên cơ thể cậu vẫn chưa hết. Nếu cậu giết người thường, cậu sẽ bị quỷ hóa.

- Quỷ hóa?

- Phải, mắt trái sẽ biến thành màu đỏ, cánh bên trái sẽ biến thành đen…

“Where you fell my heat

Look into my eyes

It’s where my demons hide

It’s where my demons hide

Don’t get to close

It’s dark inside

It’s where my demons hide

It’s where my demons hide…”

*

Hắn vẫn đứng đấy, trong con hẻm, trước mặt là Song Ngư, như lần đầu tiên hắn gặp cô.

- Cậu biết không? Tôi nghĩ tôi không cần phương thuốc chữa đấy đâu.

- Tại sao vậy? Không nhẽ cậu muốn mình như này mãi sao?

- Tại sao không? Tôi sinh ra chỉ là một con người mà, đâu phải thiên thần như cậu, chỉ là tôi được cậu giúp trở thành thiên thần mà thôi.

- Nhưng dù gì thì cậu vẫn là một thiên thần, và vì thế cậu không được để đôi cánh bị như vậy.

- Tại sao không? Trong bất cứ ai đều có ác quỷ, chỉ là nó có xuất hiện hay không…

Bên trong mỗi con người, hay thiên thần và ác quỷ, đều có hai mặt. Cái thiện và cái ác luôn đi cùng nhau. Và vì vậy, trong mỗi chúng ta, đều tồn tại một ác quỷ…
 
Fourth story: Ánh sáng cuối con đường

1.

Xung quanh tôi là một số không tròn trĩnh: không nhà, không tiền bạc, không gia đình,… Nhiều lúc tôi tự hỏi kiếp trước đã làm gì mà kiếp này phải trả giá đến mức này. Tôi cũng không rõ cảm xúc của tôi lúc này nữa.

Cô đơn? Chắc chắn rồi.

Lạnh lẽo? Tôi nghĩ vậy.

Còn bế tắc nữa.

Cuộc sống thì cứ xoay vần, còn tôi, tôi chả làm được điều gì có ích hay làm một điều gì đó để thoát ra khỏi tình cảnh hiện tại. Tôi cứ quanh quẩn trong đống tơ vò mà mình thêu dệt cũng như đóng mạng nhện bế tắc của cuộc đời, vùng vẫy thoát ra khỏi những lời cay nghiệt của đồng loại, nhưng không được. Nhiều lúc ngồi trên sàn, tôi bật khóc. Khóc để làm dịu đi cái sự thèm khát một gia đình, khóc để làm dịu đi sự thèm khát hơi ấm từ cha mẹ, khóc để quên đi những nỗi nhọc nhằn và khóc để xoa dịu nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần mà tôi đang phải chịu đựng.

Nhiều đêm, trong những giấc mơ, những mảng kí ức ùa về, cả hiện tại lẫn quá khứ…

Tôi từng có một gia đình đầm ấm với bố mẹ và em gái Thiên Hạt của mình. Tôi từng có một căn nhà không to lắm, nhưng ấm áp đầy tình người. Tôi từng có những kí ức tươi đẹp nhất của một thời ấu thơ, khi cùng em gái chạy đùa nhau trong công viên, cả nhà quây quần bên mâm cơm,… Còn giờ, nó chỉ còn trong suy nghĩ và những kí ức ùa về. Nửa đêm bật dậy sau cơn ác mộng, tôi lại nhìn cô em gái đang co người trong chiếc chăn mỏng manh dù ngoài kia, gió rét đang thổi từng cơn mạnh mẽ. Chỉ sau một đêm, gia đình tôi tan nát: ba đi tù, má do quá shock cũng đã về cõi vĩnh hằng, để lại hai anh em tôi đùm bọc nhau trong căn nhà hoang nhỏ cuối con phố. Tôi biết ba tôi bị oan, nhưng với sức lực của một thằng con trai 18 tuổi thì có thể làm gì?

Nhiều đêm, Thiên Hạt hét ầm lên, con bé gặp ác mộng.

Nó cứ liên tục hét: “A, đừng đánh tớ”

Tôi chẳng biết làm gì, chỉ biết ôm nó vào lòng, lấy cả thân hình mình đẻ bảo vệ nó.

Nó còn quá nhỏ để hiểu chuyện gì đang diễn ra…


2.

- Thiên Yết, dậy đi, cô vào lớp rồi. - Cự Giải, cô bạn lớp trưởng lên tiếng.

Tôi mở mắt, ngồi thẳng dậy. Ánh nắng ngoài sân chiếu rọi vào phòng khiến tôi nheo mắt lại để thích ứng. Lại một tiết học nữa trôi qua. Tôi không thể tập trung vào bài học được, thật vô vị và nhàm chán. Tôi đưa mắt ra nhìn bầu trời. Nắng ngoài kia sao mà rực rỡ thế, dù đang là mùa đông. Đã bao lâu rồi, tôi không để ý rằng nắng sân trường cũng đẹp nhưng vậy.

Mắt tôi khẽ liếc sang lớp trưởng. Cái nắng bao phủ lấy thân hình nhỏ bé đang chăm chú nghe giảng. Dường như với cô ấy, khi chăm chú học, thì cô ấy sẽ chìm vào một thế giới riêng của mình.

Tôi ít nói, tôi trầm lặng, vì biết sẽ chẳng ai trong lớp lắng nghe tôi. Cô ấy thì khác. Cô hoà đồng, cởi mở, ai cũng có thể nói chuyện được và ai cũng lắng nghe cô ấy. Cái khoảng cách một gang tay như dài vô tận. Tôi - một thằng dưới đáy xã hội ở lớp. Cô ấy – nhân vật dưới một người nhưng trên vạn người. Chúng tôi ở hai thế giới khác nhau – ánh sáng và bóng tối…


3.

- Nè, cầm bông gạc đi. Cần tớ băng cho không? - Cự Giải đứng trước mặt

Tôi ngước mắt lên nhưng không nói gì, cũng không định đưa tay cho cô ấy. Tôi vẫn nhìn Cự Giải. Cô ấy kéo tay tôi và bắt đầu sát trùng.

- Sao cậu lại đánh nhau vậy? Không biết bảo vệ bản thân à? Này, sao cậu im lặng vậy?



- Nếu cậu bị chúng nó nói là cái loại cha ngồi tù, không có mẹ, lớn lên sẽ nối nghiệp như cha thì sẽ phản ứng như nào? Nhiều lúc tớ thấy cô đơn và lạc lõng. Có quá nhiều điều xảy ra khiến tớ không biết phải làm gì. Em gái tớ thì còn quá nhỏ để hiểu.

Cự Giải không nói gì, cô vẫn đang cặm cụi sát trùng cho cánh tay và gương mặt tôi. Ánh tà dương dần buông xuống sân trường… Ánh sáng cuối cùng loé lên nơi đường chân trời đang đen lại…

4.

- Dừng lại đi - Cự Giải đứng đó, vẫn ngược ánh mặt trời như hôm nào.

- Cô em muốn thế nào đây? – Tên cầm đầu dừng tay lại.

- Nếu là tao thì tao sẽ không dại dột xông vào đâu. Cô ấy là quán quân Karate thành phố đó.

*

- Lại đánh nhau rồi. Lại đây xem nào. Cậu thích làm mình tự bị thương nhưng vậy mới vui chứ gì?

- Cậu biết không, cuộc đời tớ chìm vào bóng tối. Con đường tớ đang đi mù mịt không lối thoát, tớ đã nghĩ mình sẽ gục ngã. Nhưng giờ tớ đã tìm thấy ánh sáng cuối con đường mà tớ đi rồi…


- Hở?

- Chính là cậu đấy, Cự Giải…

Cuộc đời tôi không hoàn hảo, nó bất hạnh - bất hạnh theo đúng nghĩa. Có những lúc tôi tưởng chừng như đã bỏ cuộc, có những lúc tưởng như đã gục ngã. Sự tuyệt vọng và cô đơn chiếm trọn cả thể xác lẫn tâm hồn tôi. Nhưng chính trong lúc đen tối nhất, tôi đã thấy ánh sáng của con đường mình đi. Và tôi sẽ đuổi theo ánh sáng đó

Còn bạn, ánh sáng cuối con đường của bạn ở đâu?
 
Fifth story: Ranh giới

Một món quà Lana muốn gửi đến Boss, như một lời cảm ơn đến Boss. Cảm ơn Boss rất nhiều đã giúp con trên 4rum này, và mong Boss sẽ khỏi bệnh luôn nhé. Yêu Boss nhiều
<3

Thân gửi #Sagi Il3ena

*

Ranh giới là một thứ gì đó mờ ảo không có thật, nhưng nó tồn tại xung quanh mỗi chúng ta. Các ranh giới thường rất mong manh, dễ vỡ, dễ vượt qua và luôn bị nhầm tưởng. Ranh giới giữa sự sống và cái chết; ranh giới giữa thiện và ác; ranh giới giữa sáng và tối;… luôn chỉ cách nhau một đoạn khá nhỏ. Đôi khi chúng ta đang ở ranh giới đấy, vượt qua chúng, nhưng lại ngộ nhận là không có gì. Những ranh giới đó mỏng manh, nhưng lại là động lực vô cùng mạnh mẽ cho một số con người…

*

Không gian xung quanh nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Màu trắng xuất hiện khắp mọi nơi, từ rèm cửa, ga giường,.. cho đến những bức tường bao phủ bốn hướng. Còn gì lạ đâu ở cái khung cảnh trong bệnh viện. Nhân Mã ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài ban công phòng bệnh, đưa đôi mắt nâu nhạt nhìn xung quanh. Gương mặt xanh xao, hốc hác hẳn đi sau vài lần điều trị. Nhưng bù lại, đôi môi lúc nào cũng cười. Nhân Mã nhìn ra khung cảnh bên ngoài, việc làm bớt nhàm chán nhất khi ở bệnh viện. Vườn hoa trước mặt đã bắt đầu nở rộ khoe sắc thắm dưới ánh nắng ban mai. Cơn gió nhẹ khẽ lướt qua gò má gầy gò, để lại một chút gì đó man mác của mùa xuân.

Nhân Mã ngồi im lặng một lúc lâu. Cái tư tưởng sắp chết luôn đeo bám lấy cô từng ngày, từng giờ, từng phút. Cô cảm tưởng bất cứ lúc nào, Thần Chết cũng sẽ đưa cô đi khỏi thế gian này. Cái ranh giới giữa sự sống và cái chết ngày càng mong manh hơn. Nhưng cô không hề khóc. Đôi mắt vẫn hiện lên một chút gì đó khó hiểu, tô đậm thêm nụ cười luôn hiện hữu trên đôi môi nhợt nhạt, khô nứt kia.

- Nhân Mã, Song Ngư đến kìa. – Mẹ Nhân Mã cất giọng nhẹ nhàng, rồi đi ra ngoài.

Song Ngư không thể hiểu được suy nghĩ của Nhân Mã. Suy cho cùng, nó cũng không phải là đứa dễ dàng đoán ra tâm tư người khác, nhất là với Nhân Mã. Hơn tuần không gặp, cô trông gầy gò và ốm yếu hơn hẳn. Nhiều lúc, nó muốn xả cho cô một trận nhớ đời vì cái suy nghĩ là mình sắp chết. Nhưng, cái tính thương người thái quá của Song Ngư đã khiến nó chả bao giờ có thể quát cho Nhân Mã được. Nó không biết cái cảm giác của cô lúc này như nào, nhưng nó hiểu những gì mà cô đang phải chịu đựng.

- Sao rồi hả? Còn mệt không?

Nhân Mã từ từ quay người lại. Cái khuôn mặt hốc hác của cô làm cho nó tí nữa là bật khóc. Nhưng nó hiểu, người cần khóc lúc này là cô, chứ không phải nó. Vậy mà cô chỉ cười nhẹ như thể đang vui lắm.

- Ngư đến rồi à? Lại đây với Boss nào.

Hai người ngồi ngay ngoài ban công, hứng những cơn gió nhẹ nhàng của mùa xuân. Không biết như thế nào, nhưng nó vẫn lo sợ. Lo sợ một ngày nào đó cái ranh giới kia sẽ biến mất, và đem cả Nhân Mã…

- Boss vẫn đau khổ vì thằng đó ư?

- Thì làm sao mà quên được hả con? Boss đã cố gắng quên, và cũng tưởng đã quên rồi. Nhưng Boss nhầm con ạ. Luôn có một ranh giới giữa quên và không quên, mà Boss thì không thể vượt qua được cái ranh giới đó.

Song Ngư chẳng nói gì. Nó ngồi im cạnh Nhân Mã. Nó chơi với cô được gần một năm, cùng với một nhóm bạn. Đang vui vẻ thì Nhân Mã nhập viện. Mà mọi người còn giấu nó. Nếu không phải vô tình biết được, thì mãi mãi nó vẫn sẽ tưởng Nhân Mã là một con người chưa bao giờ biết bệnh. Trớ trêu thay, Nhân Mã lại bị bệnh, và là còn bẩm sinh. Nó cũng chẳng biết làm gì, chỉ có thể ngày nào cũng vào chơi và an ủi cô. Từ ngày biết Nhân Mã, nó cũng biết luôn cả cái mối tình cay đắng của cô. Dù cô chưa bao giờ nó với nó, nhưng nó hiểu, cô vẫn luôn tổn thương ghê gớm. Khoác cho mình vỏ bọc một con người vui vẻ, lạc quan, thi thoảng còn biến thái, nhưng trong sâu thẳm, cô lại là một con người yếu đuối và luôn chịu đựng một mình.

- Kệ nó đi Boss ơi. Mọi người vẫn đang ở bên Boss mà.

Nhân Mã không nói gì. Nụ cười chưa bao giờ biến mất trên môi.

- Cảm ơn con, cảm ơn mọi người đã ở bên Boss.


Nó cũng không nói gì. Nó quay qua nhìn Boss, rồi mỉm cười…


*

Các bác sĩ nhanh chóng đẩy chiếc giường từ phòng Nhân Mã về phòng cấp cứu. Nhân Mã nằm đó. Đôi mắt hơi hé để lờ mờ nhận ra những gương mặt quen thuộc đang chạy theo chiếc giường. Đôi môi nhợt nhạt khẽ cười. Bất chợt, một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xanh xao của cô. Túi truyền nước vẫn dao động theo nhịp chạy của cô y tá bên cạnh. Và Nhân Mã nhắm nghiền hai mắt lại. Cảnh vật nhòe dần đi. Và cô nghe thấy giọng nói của mọi người, trước khi rơi vào trạng thái hôn mê

- Mọi người luôn ở bên Boss. Cố lên Boss…

*

Một tuần sau ca phẫu thuật, nó chẳng nghe thấy thông tin gì của Boss. Hỏi mấy đứa bạn cùng chơi với Boss, chúng nó cũng lắc đầu buồn bã. Nó là một đứa yếu đuối cả bên ngoài lẫn bên trong, và dĩ nhiên, nó đã khóc rất nhiều. Nó cũng không biết mình đã khóc bao nhiêu lần trong suốt một tuần qua, cho đến khi nhận được tin nhắn từ Thỏ:

“3 giờ chiều tập trung tại Urban nhé”

Nó đến đấy, thấy mọi người đã đông đủ cả, chỉ thiếu nó. Đôi lúc nó tự hỏi,mình đã làm gì khiến mọi người đều thông báo cho mình muộn nhất vậy. Nó buồn, nhưng lần này không để lộ ra ngoài. Nó vẫn cười tươi chào mọi người.

- Mọi người tập trung hôm nay làm gì vậy?

- Đợi một người. Kìa, đến rồi. – Thỏ mỉm cười nhìn về phía cửa.

Cánh cửa được mở ra. Một người con gái rạng rỡ bước vào.

- Boss. – Cả quán cà phê dường như vỡ tung trong niềm vui sướng của nhóm.

- Boss đã có thể vượt qua ranh giới đó rồi. – Nhân Mã mỉm cười thật tươi với mọi người.

Và dường như, ánh nắng ngoài kia cũng rực rỡ không kém gì con người đã từng bước qua ranh giới giữa sự sống và cái chết kia…
 
Sixth story: Khoảng không chơi vơi

Dành tặng cậu với tất cả tình yêu của tớ, như một lời cảm ơn đến cậu, người đã ủng hộ câu chuyện của tớ #Cool Kid

1.
Hà Nội gần hai tuần nay mưa thật nhiều. Thà rằng cứ mưa to một hôm, rồi sau đó lại nắng ráo có tốt hơn không. Mưa cứ rả rích, mưa phùn, mưa liên tục, mưa lất phất,… để rồi giăng một màn mưa trắng xóa trên đường. Cự Giải ngồi trên bậu cửa sổ trắng của mình, lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Những giọt nước chảy trên bề mặt cửa kính, lạnh lẽo như muốn phá vỡ tấm kính trong suốt kia. Bàn tay cô khẽ chạm nhẹ lên bề mặt ấy, rồi lại tiếp tục đưa mắt vào khoảng không chơi vơi trước mắt. Bầu trời xám xịt và ảm đạm. Không còn những đám mây trắng nhởn nhơ như những ngày Tết, chỉ còn khoảng không u ám trước mặt. Những tán cây lay động mạnh khi gió mùa Đông Bắc tràn về. Không khí bão hòa hơi nước, khiến cô cảm tưởng rằng mình có thể cảm nhận được hơi ẩm ướt qua khứu giác vốn hay có vấn đề của mình. Bàn tay khẽ với cốc cà phê cappuccino vẫn còn vương làn khói mỏng, rồi cầm bằng cả hai tay như để giữ lại hơi ấm. Hương cà phê nhẹ nhàng quyện chặt vào lớp lớp không khí ẩm ướt, làm giảm đi cái cảm giác khó chịu trong một ngày mưa phùn.

Những cơn mưa làm cô nhớ đến anh. Cô nhớ anh da diết mà chẳng lúc nào ngơi. “Em có khờ quá không anh?’. Cô tự hỏi, rồi chìm trong biển suy nghĩ mênh mông của mình. Những dòng kí ức ùa về, hòa vào những lời hát đau đớn cứa vào tận tim gan của cô…

“Ngồi nơi đây một mình chơi vơi lòng sao trống vắng,

Từng dòng suy tư lại về trong em ngày đó, khi ta sát vai kề

Nơi biển xanh mà ta cùng nhau say đắm,

Khi hoàng hôn và khi ngập dưới ánh trăng.

Tàn cơn mê khoảng không chơi vơi giật mình thức giấc

Từng con sóng bạc đầu đơn côi, rằng sẽ như vây kín nỗi buồn.

Mong ngày mai bình yên lại về trong em.

Môi cười vui mà sao nước mắt cứ tuôn”

“Em không biết mình đã làm gì để anh bỏ đi. Nhưng em thực sự, thực sự nhớ anh”.

Những giọt nước mắt âm thầm lăn dài trên gương mặt hốc hác của cô, tinh khiết nhưng lạnh lẽo. Cô cũng không biết cái cảm xúc trong cô là gì, nhưng cô cảm giác chơi vơi vô định. Trong cô đang có vô vàn cảm xúc khác nhau. Chúng giằng xé, chúng chà đạp lên tinh thần cô mỗi ngày, dù cô cố gắng cười như thế nào đi chăng nữa. Những cơn ác mộng theo đuổi cô hằng đêm. Hình ảnh anh ra đi đã in hằn lại trong trí nhớ cô một vệt sâu hoắm, cứa vào trái tim cô những đường dài. Nhưng nụ cười của anh vẫn chưa bao giờ bị xóa nhòa đi trong tâm trí cô. Những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, yêu hận đang giày vò cô. Cô mỉm cười chua chát. Dù có hận anh thế nào đi nữa, thì cô vẫn không thể nào hết yêu anh, không thể nào quên được anh.

*
2.
Anh ngồi lặng im bên bàn làm việc. Giấy, bút, thước kẻ, compa,… vứt bừa bộn trên mặt bàn. Những mảnh giấy bị vo viên lại vứt la liệt ở khắp phòng. Trên tờ giấy nào cũng xuất hiện hình ảnh một cô ấy đang nở nụ cười tươi. Anh ôm lấy đầu mình, gương mặt đau đớn không thôi. Mái tóc bị anh vò đến rối tung. Trong đôi mắt hổ phách kia, những vằn máu đã bắt đầu xuất hiện. Đã hơn hai tuần nay, anh luôn mơ một giấc mơ hệt như thế. Vẫn cô gái với mái tóc ngang vai đang tung bay trong gió, vẫn nụ cười thánh thiện hoàn mỹ đó, vẫn gương mặt ngược chiều ánh sáng đó, vậy tại sao anh không nhớ ra?

“Em là ai? Sao tôi không nhớ gì vậy?”

Cảm xúc trộn lẫn với nhau, hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần anh, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thể nhớ ra cô gái đó là ai. Nhưng anh biết, cô gái đó là một người vô cùng quan trọng với anh, một người mà anh đã làm cô đau khổ, một người không thể thiếu trong cuộc đời anh. Anh mở cửa sổ, để những cơn gió mùa Đông Bắc mang theo cái lạnh và những giọt mưa phùn phả vào cơ thể đang kiệt quệ của mình.

“Tôi không thể nhớ ra em là ai, nhưng tôi thực sự, thực sự nhớ em, nhớ rất nhiều”

Một cơn gió ùa vào trong phòng, thổi tung những mảnh giấy còn tương đối nguyên vẹn trong phòng. Một tấm ảnh bay ra, rồi rơi xuống ngay chân anh. Một tấm ảnh đã hơi ngả vàng. Nhưng gương mặt đó, nụ cười đó, ánh mắt đó luôn ám ảnh anh mỗi ngày. Chính là cô gái đó…

Đằng sau tấm ảnh, dòng chữ mà anh ngay lập tức nhận ra. Những nét chữ của anh.

“Hà Nội, một ngày nắng với Cự Giải.

Ma Kết.

15 – 8 – 2014”


“Cự Giải ư? Cự Giải…Cự Giải!”

Anh mỉm cười. Vậy là anh đã nhớ ra cô là ai.

“Vì một giây phút anh vô tình, lạc bước đến chân trời mới,

Từng đường xưa có đưa anh về bên em, lúc xưa đầy nỗi

Người ơi!

Người hãy thứ tha người nhé, Vì trái tim hoang phế.

Dẫu đớn đau là thế, Xóa hết bao ưu mê.

Cất bước quay trở về bên anh, Cho mai sau ta có nhau, Thật lâu.”

*
3.

Vẫn là một ngày mưa phùn ảo não, nhưng Cự Giải đã quyết định cầm ô lên và dạo phố. Dù cái quyết định này làm cô phải ân hận, vì đôi giày anh tặng cho cô vào sinh nhật năm ngoái đã ướt sũng.

“Em đúng là con bé hậu đậu phải không anh?”

Và khi cô ngẩng đầu lên, có ai đó đã đâm sầm vào cô khẽ cô ngã xuống nền đất ẩm ướt.

- Em có sao không?

Cô ngỡ ngàng ngẩng mặt lên, những thước phim quay chậm lại ùa về trong cô. Anh đứng đó, vẫn nở nụ cười như thế, vẫn đưa bàn tay ấm áp ra để đỡ cô dậy.

- À không sao đâu ạ.

- Anh là Ma Kết.

- Em là Cự Giải.

Và ngay lúc đó, và mãi sau này, cái khoảnh khắc đó, sẽ không bao giờ cô có thể quên nữa. Một khoảng không chơi vơi đã được lấp đầy, bên trong cả hai người.

“Anh xin hứa một lần thôi, Anh sẽ mang niềm vui.

Sẽ mãi mang hạnh phúc, Đến trái tim bao dung.

Cho đến mãi sau cùng cuộc đời, Anh bên em chỉ có những nụ cười. Mãi trên môi”

Topic date: 20/10/2014