Sixth story: Khoảng không chơi vơi
Dành tặng cậu với tất cả tình yêu của tớ, như một lời cảm ơn đến cậu, người đã ủng hộ câu chuyện của tớ #Cool Kid
1.
Hà Nội gần hai tuần nay mưa thật nhiều. Thà rằng cứ mưa to một hôm, rồi sau đó lại nắng ráo có tốt hơn không. Mưa cứ rả rích, mưa phùn, mưa liên tục, mưa lất phất,… để rồi giăng một màn mưa trắng xóa trên đường. Cự Giải ngồi trên bậu cửa sổ trắng của mình, lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Những giọt nước chảy trên bề mặt cửa kính, lạnh lẽo như muốn phá vỡ tấm kính trong suốt kia. Bàn tay cô khẽ chạm nhẹ lên bề mặt ấy, rồi lại tiếp tục đưa mắt vào khoảng không chơi vơi trước mắt. Bầu trời xám xịt và ảm đạm. Không còn những đám mây trắng nhởn nhơ như những ngày Tết, chỉ còn khoảng không u ám trước mặt. Những tán cây lay động mạnh khi gió mùa Đông Bắc tràn về. Không khí bão hòa hơi nước, khiến cô cảm tưởng rằng mình có thể cảm nhận được hơi ẩm ướt qua khứu giác vốn hay có vấn đề của mình. Bàn tay khẽ với cốc cà phê cappuccino vẫn còn vương làn khói mỏng, rồi cầm bằng cả hai tay như để giữ lại hơi ấm. Hương cà phê nhẹ nhàng quyện chặt vào lớp lớp không khí ẩm ướt, làm giảm đi cái cảm giác khó chịu trong một ngày mưa phùn.
Những cơn mưa làm cô nhớ đến anh. Cô nhớ anh da diết mà chẳng lúc nào ngơi. “Em có khờ quá không anh?’. Cô tự hỏi, rồi chìm trong biển suy nghĩ mênh mông của mình. Những dòng kí ức ùa về, hòa vào những lời hát đau đớn cứa vào tận tim gan của cô…
“Ngồi nơi đây một mình chơi vơi lòng sao trống vắng,
Từng dòng suy tư lại về trong em ngày đó, khi ta sát vai kề
Nơi biển xanh mà ta cùng nhau say đắm,
Khi hoàng hôn và khi ngập dưới ánh trăng.
Tàn cơn mê khoảng không chơi vơi giật mình thức giấc
Từng con sóng bạc đầu đơn côi, rằng sẽ như vây kín nỗi buồn.
Mong ngày mai bình yên lại về trong em.
Môi cười vui mà sao nước mắt cứ tuôn”
“Em không biết mình đã làm gì để anh bỏ đi. Nhưng em thực sự, thực sự nhớ anh”.
Những giọt nước mắt âm thầm lăn dài trên gương mặt hốc hác của cô, tinh khiết nhưng lạnh lẽo. Cô cũng không biết cái cảm xúc trong cô là gì, nhưng cô cảm giác chơi vơi vô định. Trong cô đang có vô vàn cảm xúc khác nhau. Chúng giằng xé, chúng chà đạp lên tinh thần cô mỗi ngày, dù cô cố gắng cười như thế nào đi chăng nữa. Những cơn ác mộng theo đuổi cô hằng đêm. Hình ảnh anh ra đi đã in hằn lại trong trí nhớ cô một vệt sâu hoắm, cứa vào trái tim cô những đường dài. Nhưng nụ cười của anh vẫn chưa bao giờ bị xóa nhòa đi trong tâm trí cô. Những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, yêu hận đang giày vò cô. Cô mỉm cười chua chát. Dù có hận anh thế nào đi nữa, thì cô vẫn không thể nào hết yêu anh, không thể nào quên được anh.
*
2.
Anh ngồi lặng im bên bàn làm việc. Giấy, bút, thước kẻ, compa,… vứt bừa bộn trên mặt bàn. Những mảnh giấy bị vo viên lại vứt la liệt ở khắp phòng. Trên tờ giấy nào cũng xuất hiện hình ảnh một cô ấy đang nở nụ cười tươi. Anh ôm lấy đầu mình, gương mặt đau đớn không thôi. Mái tóc bị anh vò đến rối tung. Trong đôi mắt hổ phách kia, những vằn máu đã bắt đầu xuất hiện. Đã hơn hai tuần nay, anh luôn mơ một giấc mơ hệt như thế. Vẫn cô gái với mái tóc ngang vai đang tung bay trong gió, vẫn nụ cười thánh thiện hoàn mỹ đó, vẫn gương mặt ngược chiều ánh sáng đó, vậy tại sao anh không nhớ ra?
“Em là ai? Sao tôi không nhớ gì vậy?”
Cảm xúc trộn lẫn với nhau, hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần anh, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thể nhớ ra cô gái đó là ai. Nhưng anh biết, cô gái đó là một người vô cùng quan trọng với anh, một người mà anh đã làm cô đau khổ, một người không thể thiếu trong cuộc đời anh. Anh mở cửa sổ, để những cơn gió mùa Đông Bắc mang theo cái lạnh và những giọt mưa phùn phả vào cơ thể đang kiệt quệ của mình.
“Tôi không thể nhớ ra em là ai, nhưng tôi thực sự, thực sự nhớ em, nhớ rất nhiều”
Một cơn gió ùa vào trong phòng, thổi tung những mảnh giấy còn tương đối nguyên vẹn trong phòng. Một tấm ảnh bay ra, rồi rơi xuống ngay chân anh. Một tấm ảnh đã hơi ngả vàng. Nhưng gương mặt đó, nụ cười đó, ánh mắt đó luôn ám ảnh anh mỗi ngày. Chính là cô gái đó…
Đằng sau tấm ảnh, dòng chữ mà anh ngay lập tức nhận ra. Những nét chữ của anh.
“Hà Nội, một ngày nắng với Cự Giải.
Ma Kết.
15 – 8 – 2014”
“Cự Giải ư? Cự Giải…Cự Giải!”
Anh mỉm cười. Vậy là anh đã nhớ ra cô là ai.
“Vì một giây phút anh vô tình, lạc bước đến chân trời mới,
Từng đường xưa có đưa anh về bên em, lúc xưa đầy nỗi
Người ơi!
Người hãy thứ tha người nhé, Vì trái tim hoang phế.
Dẫu đớn đau là thế, Xóa hết bao ưu mê.
Cất bước quay trở về bên anh, Cho mai sau ta có nhau, Thật lâu.”
*
3.
Vẫn là một ngày mưa phùn ảo não, nhưng Cự Giải đã quyết định cầm ô lên và dạo phố. Dù cái quyết định này làm cô phải ân hận, vì đôi giày anh tặng cho cô vào sinh nhật năm ngoái đã ướt sũng.
“Em đúng là con bé hậu đậu phải không anh?”
Và khi cô ngẩng đầu lên, có ai đó đã đâm sầm vào cô khẽ cô ngã xuống nền đất ẩm ướt.
- Em có sao không?
Cô ngỡ ngàng ngẩng mặt lên, những thước phim quay chậm lại ùa về trong cô. Anh đứng đó, vẫn nở nụ cười như thế, vẫn đưa bàn tay ấm áp ra để đỡ cô dậy.
- À không sao đâu ạ.
- Anh là Ma Kết.
- Em là Cự Giải.
Và ngay lúc đó, và mãi sau này, cái khoảnh khắc đó, sẽ không bao giờ cô có thể quên nữa. Một khoảng không chơi vơi đã được lấp đầy, bên trong cả hai người.
“Anh xin hứa một lần thôi, Anh sẽ mang niềm vui.
Sẽ mãi mang hạnh phúc, Đến trái tim bao dung.
Cho đến mãi sau cùng cuộc đời, Anh bên em chỉ có những nụ cười. Mãi trên môi”
Topic date: 20/10/2014